Không chỉ hàng trăm doanh nghiệp mà cả các Sở Y tế, bệnh viện công lập từ Nam chí Bắc đang không biết phải xoay xở ra sao sau khi Cục trưởng Cục Quản lý Y Dược cổ truyền (Bộ Y tế) ký Công văn số 193/YDCT-QLD.

Công văn gây thiếu thuốc

gap-mat
Cuộc gặp mặt giữa Cục Quản lý Y Dược cổ truyền và các đại diện doanh nghiệp hôm 11/9, kết quả cũng chưa đi đến đâu vì vai trò nằm ở Bộ Y tế

Công văn 193 về tăng cường kiểm soát chất lượng dược liệu, vị thuốc y học cổ truyền  (YHCT) do Cục trưởng Cục Quản lý Y Dược cổ truyền Phạm Vũ Khánh ký ban hành ngày 24/7/2015, gửi các Sở Y tế, bệnh viện trực thuộc Trung ương, các bệnh viện y học cổ truyền, các cơ sở kinh doanh dược liệu.

Yêu cầu đầu tiên được đưa ra là: Đối với các dược liệu, vị thuốc YHCT nhập khẩu, khi cung ứng vào các cơ sở khám chữa bệnh, đơn vị cung ứng phải cung cấp đầy đủ các giấy tờ, gồm: Giấy chứng nhận xuất xứ hàng hóa của từng lô dược liệu do cơ quan nhà nước có thẩm quyền của nước xuất khẩu cấp (C/O) và có xác nhận của Cục Quản lý Y, Dược cổ truyền; Giấy chứng nhận chất lượng hàng hóa phù hợp với tiêu chuẩn của nước sản xuất hoặc các tiêu chuẩn quốc tế (C/Q) đối với từng lô dược liệu; Phiếu kiểm nghiệm phù hợp với Giấy chứng nhận xuất xứ hàng hóa đối với từng lô dược liệu được cơ quan nhà nước có thẩm quyền của nước xuất khẩu cấp.

Trước đó, Cục trưởng Vũ Phạm Khánh đã ký Công văn 189 ngày 22/7/2015 gửi Tổng cục Hải quan, đề nghị hải quan yêu cầu các đơn vị nhập khẩu dược liệu khi thông quan phải xuất trình được các giấy tờ trên.

Đột ngột bị siết cả đầu vào, đầu ra, từ hai tháng nay hàng trăm doanh nghiệp kinh doanh mặt hàng này nháo nhác không biết xoay xở ra sao. Không chỉ các doanh nghiệp mà cả các Sở Y tế, cơ sở khám chữa bệnh công lập cũng rất bối rối. Nhiều địa phương xảy ra tình trạng thiếu thuốc trầm trọng khiến công tác khám chữa bệnh bị gián đoạn như Thừa Thiên Huế, Hòa Bình, Bà Rịa – Vũng Tàu…

Lý do là vì cho đến trước khi Cục trưởng Cục Quản lý Y Dược cổ truyền ký Công văn nói trên, các văn bản quy phạm pháp luật hiện hành đều không yêu cầu khi đấu thầu  cung ứng dược liệu, vị thuốc YHCT phải đưa vào hồ sơ mời thầu các điều kiện về C/O hay C/Q. Các địa phương đã phê duyệt kết quả trúng thầu và ký hợp đồng với nhà thầu từ lâu, trước khi xuất hiện Công văn 193. Cho nên, các yêu cầu mới đặt ra  tại Công văn này không có doanh nghiệp nào có thể đáp ứng được. Các bệnh viện buộc phải tạm ngừng nhập thuốc… chờ hướng dẫn.

Vượt quyền và “nghi án” độc quyền

Gây ảnh hưởng lớn như vậy song Công văn 193 của Cục trưởng Phạm Vũ Khánh lại có dấu hiệu vượt thẩm quyền, không hợp pháp.

Theo tìm hiểu của Phóng viên, việc sử dụng dược liệu, vị thuốc YHCT trong các cơ sở khám bệnh, chữa bệnh đang thực hiện theo Thông tư số 05/2014/TT-BYT ngày 14/2/2014 của Bộ Y tế. Theo đó, chỉ quy định các dược liệu, vị thuốc YHCT cung ứng vào cơ sở khám, chữa bệnh phải có phiếu kiểm nghiệm hoặc bản sao có công chứng kết quả kiểm nghiệm.

Không chỉ vượt quyền Bộ, việc Công văn 193 đặt thêm các yêu cầu về C/O, C/Q kèm theo xác nhận của Cục Quản lý Y Dược cổ truyền chẳng khác nào “vẽ” thêm giấy phép con, tự đặt ra điều kiện, thủ tục hành chính.

Chỉ là một công văn cấp cục nhưng lại chứa quy phạm pháp luật, tác động sâu sắc tới tình hình khám, chữa bệnh và cộng đồng doanh nghiệp, thế nhưng không hiểu sao Bộ Y tế vẫn “làm ngơ” dù hai tháng qua đã có rất nhiều ý kiến phản hồi từ các Sở Y tế.

Sau khi doanh nghiệp năm lần bảy lượt “gõ cửa”, hôm 11/9 lãnh đạo Cục Quản lý Y Dược cổ truyền đã tổ chức một cuộc gặp mặt với một số “khổ chủ”  tại Hà Nội. Nhưng Cục trưởng – người ký công văn gây tranh cãi – chỉ phát biểu khai mạc xong sau đó cáo bận không dự, điều hành là nữ – Phó Cục trưởng. Tại đây, các doanh nghiệp tiếp tục phản ánh tình trạng khó khăn vì các yêu cầu C/O, C/Q đối với hoạt động sản xuất kinh doanh, dù bày tỏ ủng hộ chủ trương tăng cường kiểm soát chất lượng dược liệu nhập khẩu.

Đáng chú ý, theo trình bày của các doanh nghiệp, giá dược liệu nhập khẩu có C/O, C/Q “đội” lên rất cao, thậm chí gấp 3 lần so với hiện tại. Giá cao như vậy thì có “thu xếp” được C/O, C/Q cũng không thể trúng thầu cung cấp cho các cơ sở khám, chữa bệnh công lập.

Trong khi đó, theo ông Phùng Minh Dũng – Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Dược trung ương Mediplantex, vấn đề đặt ra là C/O hay C/Q thì cũng chỉ là những giấy tờ ban đầu từ phía nước xuất khẩu, quan trọng là nghiệm thu thực tế lô dược liệu khi nhập về, nếu kết quả chất lượng không đạt thì giấy tờ như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì.

“Làm sao để chất lượng đáng 1 nghìn thì giá 1 nghìn, đừng để chất lượng đáng 1 nghìn mà giá phải trả ra 3 nghìn, dân ta phải uống thuốc đắt” – doanh nhân khác lên tiếng. Theo nhiều doanh nghiệp, câu hỏi đặt ra hiện nay là có hay không việc tạo thế cho sự độc quyền cho một nhóm doanh nghiệp Trung Quốc và đối tác của họ tại Việt Nam? Được biết, đến thời điểm hiện tại mới chỉ có một, hai công ty được Cục Quản lý Y Dược cổ truyền xác nhận C/O. Pháp luật Việt Nam sẽ theo dõi “nghi án” này và thông tin đến độc giả.

theo baophapluat.vn

Bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*